Sau lúc trở về Trần Gia, cô tức tốc đi gặp gỡ bà nhì để kể về chuyện thầy Tuy hứa tới phá giải tà thuật.

Bạn đang xem: Phimyoutubemoi

Thực chất dù nghe cô láng giềng nói là thầy về quê nhưng xúc cảm vẫn méc bảo cô có nào đấy không hề ổn. Kể toàn thể sự việc cho bà hai nghe, bà trầm ngâm để ý đến một hồi vô cùng lâu... Cô thấy vậy báo cáo tiếp.- người mẹ hai... Có phải chị em đang lưu ý đến giống nhỏ không?Bà đồng ý thở dài nói.- gần như chuyện không còn ổn rồi. Liệu có phải thầy Tuy chạm mặt chuyện gì đó?- nhỏ không giám dĩ nhiên nhưng con muốn mọi chuyện ko đi quá xa như họ nghĩ.- Chuyện này chưa thể hoàn thành nếu như không vạch è được diện mạo thật của ả. Ko biết trong tương lai ả còn khiến cho gì không giống nữa, địch sống trong bóng tối, họ khó mà lại lường trước được.- Vậy hiện giờ chúng ta phải làm những gì ạ.- Chờ... đợi tới khi thầy mặc dù trở về.Lúc từ chống bà hai trở về chống mình, cô có trải qua phòng bà tư, vừa hay đặt chân đến cửa phòng thì ô cửa mở ra. Mấy từ bây giờ cô new được đứng đối lập với bà, quan sát kỹ dung nhan mặt bà tái đi trông thấy, cảm xúc giống như già đi vài ba tuổi. Cô không lấy có tác dụng lạ vị cô nghĩ đáng đời mẫu tội hại bạn nên nghiệp bắt đầu vận vào thân. Bà Tư trong tâm cũng thừa biết lá bùa hại fan kia đã có được phát hiện cùng hoá giải bắt buộc cũng chẳng buộc phải tỏ vẻ bản thân là người thanh nữ nhu mì hiểu chuyện như trước. Bà nhếch môi rồi đóng sập cửa ngõ lại.Cô nhíu mày nhìn theo “ má cái bà bốn này, dễ thường sút mang đến mấy phát, hại fan mà không có chút gì gọi là hối hận lỗi, ước ao cái nghiệp nó vận vào fan bà rất lâu chút. Tức quá xá mà lại “Nhỏ Cúc khệ lệ từ tầng 3 đi xuống, bên trên tay còn rứa hai bịch túi màu black to chà bá.- Mợ ơi.. Tránh đường ( vừa thở cấp vừa nói)- Cúc xách vật gì thế Cúc?Cúc cùng bất đắc dĩ đặt hai bịch đồ gia dụng xuống đất rồi thở hắt ra vài cái rồi new trả lời.- À.. Tính năng này là nhỏ dọn sinh sống trên phòng đựng đồ tầng năm mợ ạ. Lão phu nhân bảo xem vật nào không sử dụng tới thì lấy vất đi kẻo bao gồm chuột làm tổ. Chẳng phát âm đâu ra trên đó lắm con chuột quá, con cần đã bốc mùi khó chịu thối ghê lắm mợ.- Trong này có những gì mà nhiều vậy?- Toàn đồ vật linh tinh thập cẩm mợ ạ.- Vậy rước vất đi rồi ngủ chút không mệt. Khổ thân bạn thì loắt quắt queo xách hai bịch thứ to chà bá. Mợ mà lại khỏe thì mợ vác hộ một bịch.- Úi thôi mợ ơi. Mợ cứ ở yên ổn cho bé nhờ.Cô bật cười.- nhỏ tuổi này. Giờ đồng hồ không đề nghị nhắc thì mợ cũng nên ở im rồi.- Hì hì nhỏ sợ mợ quên.. Vậy con đi trước nhá.Nhỏ Cúc xách nhì bịch vật dụng lên tay được 5 giây rồi lại đặt xuống đất.- À quên.. Con bao gồm cái này ao ước khoe mợ.Con suy nghĩ mợ sẽ hứng thú nên lượm xuống trên đây luôn.- Gì đó?Nhỏ Cúc mang ra trong cái túi áo bà tía một mẫu túi ni lông màu xanh lá cây dương đưa đến cô.- nhỏ thấy có hình ảnh cậu cả hồi nhỏ nhắn với ngoài ra bộ thiết bị này cũng là của cậu hồi bé nhỏ bị rớt bên dưới sàn nhà. Còn đấy là miếng ngọc bội gì đó, bé nghĩ tuyệt là của cậu. Mợ cố lấy rồi hỏi cậu xem ạ.Cô vui vẻ vắt lấy túi thứ Cúc chuyển rồi rồi rít nói.- Cảm ơn Cúc nhé. Đây là cổ vật đáng giá lắm ấy ahihi...Về mang lại phòng, cô hoan lạc lôi từng mặt hàng một ra bỏ trên bàn, trước tiên là bức hình ảnh Gia Minh bây giờ chắc tầm 5-6 tuổi gì đó- Ái chà chà...đẹp trai từ nhỏ bé cơ ấy.Tiếp kế tiếp là loại áo sơ mi hồng cộc tay với quần jean greed color đậm.- xa xưa mà ăn mặc thế này là oách lắm ấy.Rồi tự trong loại áo rớt ra một cái quần nhỏ màu hồng, làm việc mông tất cả in hình chú mèo siêu ngộ nghĩnh.- Ôi trời. Đừng nói là Gia Minh mang quần màu sắc hồng này nhá. Haha haha..Sau hồi cô nghĩ có nào đó sai sai, bà nội nuông chiều Gia Minh do vậy nên chắc chắn rằng không thể để con cháu mình mặc quần màu sắc hồng như vậy. Nếu không hẳn của Gia Minh thì chắc hẳn rằng là của một cô nàng nào đó. Suy nghĩ mà tự nhiên muốn hờn kinh gớm, lại còn giữ gìn làm kỷ niệm cơ đấy.Đến buổi tối Gia Minh trở về, từ đằng sau anh xiết một vòng đeo tay thật ấm cúng luồn qua eo cô, giọng nói rất là cưng chiều.- Em đã nên ăn những gì chưa đó?Cô phụng phịu gỡ tay anh thoát khỏi người mình rồi tiến cho tới ngồi phịch xuống dòng giường. Gia Minh thấy lạ lạ ngay thức thì nhíu ngươi hỏi.- ai đó đã đắc tội gì với vợ à?- không có.- Thế lại đang làm sao? Nói đi anh phân xử cho.- thoải mái và tự nhiên thấy bản thân vẫn không đặc biệt quan trọng bằng ai kia nên mong giận cất cánh màu.Anh tiến cho tới ngồi tiếp giáp cạnh cô rồi nhàn hạ nói.- trung bình này thì làm cái gi có ai đặc trưng bằng em.- vẫn đang còn đó.- Đâu?- tê kìa?Cô chỉ tay lên loại quần đùi bé dại màu hồng đã bạc màu rồi nói.- người chủ sở hữu của loại quần này đó.Anh nhìn cái quần ngơ ngác rồi bật cười.- Em kiếm đâu ra vậy?- Không cần phải biết em kiếm nơi đâu ra tuy vậy mà người sở hữu chiếc quần đó đâu rồi. Liệu tất cả như Trân Trân máy hai hay không, đùng mẫu trở về kể lại chuyện xưa, nghe mệt ý muốn chết.- người sở hữu chiếc quần kia xa sống chân trời, sát ngay trước mắt.- Này nhá...em không có giỡn đâu.- anh cũng đâu bao gồm giỡn.- Căn phòng này còn có anh và em, anh nói vậy há chẳng đề xuất là em à?- Ừ cho nên em mà.- Xàm không tồn tại vui gì hết.- Thử lưu giữ lại xem em gồm chiếc quần nào như là vậy không?Cô giới hạn lại suy xét một hồi rồi tròn xoe đôi mắt nói.- Đúng rồi..em có một mẫu như vậy.- Thì đó. Đã thấy mình trách oan anh chưa?Nét phương diện cô tự dưng thay đổi. Ko đúng, dòng quần đó từ hồi cô còn siêu nhỏ, lúc ấy anh với cô đã chạm chán nhau bao giờ đâu nhưng mà anh tất cả nó. Cùng với lại cô khi đó là Nụ, cô là chính cô chứ đâu chỉ như bây giờ, sinh sống trong thân phận bạn khác.Cô tảo qua quan sát anh, góc nhìn tỏ vẻ như là có chuyện rất quan trọng muốn nói mà lại lại không biết bắt đầu từ đâu. Anh biết ý chắc rằng mình vẫn quá nóng vội, ngay mau chóng anh ôm cô vào lòng mình, nhẹ nhàng nói.- Thôi được rồi.

Xem thêm: Màu Tóc Nam Màu Nâu Đỏ Đẹp, Thời Thượng Nhất Dành Cho Nam, Top 20 Kiểu Tóc Nhuộm Màu Nâu Đỏ Đẹp Nhất

Anh xin lỗi mà. Muộn rồi em ngủ sớm đi cho khỏe.- Anh định đi đâu à?- Anh đi tắm còn núm đồ. Hay còn ý muốn ngửi mùi khó chịu trên khung người anh nữa.Cô chu loại mỏ lên đáp“Đáng ghét “- À đề nghị rồi. Miếng ngọc này là của anh ấy à?Cô rước miếng ngọc ở bên dưới gối rồi đưa mang lại anh.- sáng nay bé dại Cúc dọn dẹp và sắp xếp trên tầng 5 nhặt được.- Đây là miếng ngọc rất đặc trưng với Gia Long. Là trang bị bất ly thân cùng với nó. Tại sao lại rớt bên trên tầng 5 được.- Thấy bé dại Cúc bảo ở trong phần đồ của anh phải tưởng là của anh.Dù trong tâm có lưu ý đến nhưng vì không thích cô lo ngại nên anh tỏ ra khôn xiết bình thường.- có thể vô tình rơi. Để đó rồi anh trả lại.Cô gật đầu.- Vậy anh đi rửa mặt đi rồi còn đi ngủ nữa.- Vào tắm giúp anh đi.- Hâm.không biết xấu hổ.- Mấy hôm rồi không được phát nào, nhớ ước ao chết. Nhưng vày con yêu cầu đành chịu thôi chứ biết làm sao bây giờ.- Minh hâm, Minh khùng..- Hâm cùng với khùng tuy thế khoai to là được nhỉ?Ôi lạy.. ông chồng của cô càng ngày càng lầy hơn cô tưởng. Anh mỉm cười cách vào phía bên trong buồng tắm.*****6 giờ đồng hồ sáng trong những lúc cô vẫn còn say kê giấc ngủ, dưới sân vườn cửa vọng thông báo nói to nhỏ dại khiến cô tỉnh giấc giấc. Mắt nhắm đôi mắt mở ngó nghiêng, sau hồi cô ra quyết định đi xuống vì thấy bé nhỏ Cúc đứng đó, còn có cả An Nhã, vú Tám cùng với Út Liên nữa.Lúc cô xuống tới địa điểm đã thấy bé Cúc quỳ gối xuống.- Mợ ơi.. Mợ tha cho con, nhỏ nào dám mang đồ của mợ đâu mợ.An Nhã:- Cúc. Tôi nể tình cô là tín đồ của chị Diệu Anh đề nghị tôi không muốn làm mập chuyện. Cô có lấy thì có trả tôi, chính là vật rất đặc trưng với tôi.Mẹ kiếp, chưa chắc chắn trắng black thế như thế nào nhưng quan sát thấy nhỏ dại Cúc cần quỳ xuống chân mọi tín đồ mà cô hy vọng tăng xông. Định bụng sắn ống tay áo lên cơ mà nghĩ đi nghĩ về lại new thôi, bây giờ không thể giang hồ nước được, xử lý mọi chuyện đúng với vị trí mợ cả trong nhà.- sáng sủa sớm mà mọi fan đã to bé dại gì ấy.Mọi bạn quay qua chú ý cô đã tiến lại gần. An Nhã ko nói gì tuy nhiên Út Liên lên tiếng.- Chị dâu.chị tại chỗ này thì xuất sắc quá. Chị lại xem người của chị nè, chả biết hồi trước mọi người đồn nhân hậu thật thà lắm mà hiện thời lại đổ đốn sinh tật ăn cắp thế này.- Út Liên. Thím ko được nói vậy, bằng chứng đâu mà thím nói fan của tôi ăn cắp. Người ta ăn liều thì được chứ chớ nói liều nghen.Út Liên:- Chị dâu hai... Chị nói gì đi chứ,đồ của chị ấy mà.An Nhã dịu giọng nói.- Chị dâu. Thực ra em cũng không muốn làm béo chuyện vì nhỏ Cúc là tín đồ của chị.- Tôi lại đang tiếp tục muốn thím làm béo chuyện để trắng đen cụ thể đây. Gồm gì thím nói đi.- ngày qua em bị mất mẫu vòng gia truyền của mình nhà em. Vòng đó nó cực hiếm lắm chị.- nguyên nhân gì thím nói người của tôi lấy.- trong ngày hôm qua em có nhờ nhỏ tuổi Cúc vào vệ sinh phòng hộ ạ.Cúc gấp lên tiếng.- Mợ cả ơi... Con không tồn tại lấy. HuhuVú Tám đứng ở kề bên Cúc ngay tức khắc quát.- im miệng.Cô thấy vậy nói trực tiếp luôn.- Vú Tám. Fan của con cháu xin hãy để con cháu tự dạy dỗ dỗ. Cứ khiến cho con bé bỏng nói, biết đâu là bị oan ạ. Hiện giờ có ra toà thì bị đơn cáo vẫn có quyền được nói ạ.Vú Tám tức lắm nhưng lại đành yêu cầu im.Cô nói An Nhã.- Thím nhì nói tiếp đi. Tôi hỏi thím, ngoài bé dại Cúc ra thì còn tồn tại ai vào chống thím nữa không?- Còn ạ...- Vú Tám ạ...Cô cù qua chú ý vú Tám, vú Tám lảng tránh góc nhìn của cô rồi gắn thêm bắp nói.- Mợ cả... Mợ chớ nói là mợ ngờ vực tôi..Ối giời ơi, mọi người làm ơn làm hội chứng giúp tôi. Thao tác Trần Gia từng nào năm trời, chưa khi nào bị một tai tiếng nào cả mà bây giờ lại chịu nỗi oan ức cay hơn ớt nắm này.- Vú Tám...vú tạm dừng cháu nhờ. Ai đã nói gì vú chưa mà vú khóc như chết cha chết chị em thế ạ. Hay là vú khóc trước để không xẩy ra nghi ngờ.Út Liên:- Chị dâu. Chị ko được nói vú Tám như vậy, vú có tác dụng nhà mình đã nhiều năm rồi, ngờ vực kẻo oan mang đến vú.- Vậy mọi bạn nghi ngờ bé dại Cúc khi chưa xuất hiện chứng cứ xác thực, liệu bao gồm oan cho con bé.- không hẳn nó vậy nên ai.- Đôi khi đầy đủ người bọn họ không ngờ mang đến lại vì thế thì sao.Vú Tám lại ban đầu khóc.- khổ thân già quá mà. Nỗi oan này ai thấu.Bà nhị với lão phu hiền hậu xa đi tới.- gồm chuyện gì nhưng mà sáng mau chóng đã rầm rĩ thế hả?Vú Tám thừa thế khóc to lớn hơn.- Lão phu nhân. Người phải phân xử giúp tôi.- tất cả về từ con đường rồi trình bày.
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *